Ngọn Lửa Không Đốt Cháy Kẻ Có Tội
Trong vụ hỏa hoạn năm ấy, mẹ con tôi vốn có thể chạy thoát.
Nhưng một cuộc điện thoại của ba — một lính cứu hỏa — đã khiến chúng tôi quay đầu.
Ông bảo chúng tôi đi cứu mẹ con người phụ nữ khác.
Chúng tôi bỏ lỡ thời gian vàng.
Mẹ tôi chết cháy trong biển lửa.
Còn tôi, toàn thân bỏng nặng, sống không bằng chết, lại bị vu oan là kẻ gây ra hỏa hoạn, trở thành mục tiêu công kích của cả cộng đồng mạng.
Khi tôi muốn minh oan, ba chỉ lạnh lùng nói:
“Con chịu thiệt một chút thì có sao? Không lẽ để mẹ con nhà cô ấy mang tiếng?”
Tôi chưa kịp báo cảnh sát, ông đã tự tay rút ống thở của tôi.
Lấy danh nghĩa “giải thoát”.
Tôi chết trên giường bệnh, mang theo oán hận ngập trời.
Mở mắt ra lần nữa —
Tôi quay về đúng ngày hỏa hoạn xảy ra.
Lần này, tôi sẽ không chạy trốn.
Tôi muốn để tất cả mọi người tận mắt thấy rõ:
Trong ngọn lửa ấy, ai mới là kẻ ác thật sự.